Chuyện đời một đại gia: Thương hiệu gỗ Cao Đàm (Kỳ 3)

>> Chuyện đời một đại gia: Quãng đời lăn lóc (Kỳ 1)
>> Món nợ quá khứ: Một phần đời tội lỗi (Kỳ 2)



Ảnh minh họa
Ảnh minh họa.

Sau ngày giỗ lần thứ 10 của bố, Cao Đàm thành lập doanh nghiệp chuyên kinh doanh gỗ. Bà Toàn (mẹ Cao Đàm) nói: “Mày cứ mải kiếm tiền như thế thì bao giờ mới lấy vợ. Cùng tuổi với mày, người ta đã có 2 con rồi. Mẹ cũng thèm được bế cháu lắm rồi”.

“Mẹ thư thư cho con 1 thời gian nữa. Khi công ty hoạt động ổn định, mẹ sẽ có con dâu ngay. Bây giờ phải tập trung xây dựng doanh nghiệp. Công ty cũng là nơi để thằng Kiên và thằng Cường tập làm quen với việc quản lý doanh nghiệp.

Sau này chúng nó cũng phải lập công ty riêng. Làm thuê cho anh tuy ăn sung mặc sướng và có thu nhập cao, nhưng cứ làm thuê mãi thì không lớn lên được. Con sẽ rèn cho chúng nó lớn lên nhanh hơn và hỗ trợ chúng nó thành lập công ty”.

Khi thành lập công ty, Đàm đã có ý tưởng xây dựng 1 tập đoàn kinh tế, trong đó công ty của Kiên và Cường là những công ty con. Anh nung nấu quyết tâm xây dựng thương hiệu gỗ Cao Đàm.

Hai đồi bạch đàn được chủ đầu tư đền bù 1,7 tỷ đồng. Cái ao cá được đền bù 800 triệu đồng. Anh dùng số tiền đó để xây dựng 1 căn nhà rộng rãi, tầng 1 làm văn phòng công ty, tầng 2 và tầng 3 để ở. Anh còn xây dựng 1 căn nhà kính để trưng bày sản phẩm.

Để xây dựng thương hiệu thì không được tiết kiệm tiền. Anh mời thợ ở Huế ra đóng cho anh 1 chiếc ngai vàng y như thật. Phải mất hơn 1 tháng trời thợ mới đóng xong cái ngai vàng.

Kiên nói: “Cái ngai vàng rất đẹp và rất sang nhưng chỉ để trưng bày thôi chứ không bán được”. “Chú đừng đùa. Có rất nhiều người muốn làm vua. Đây không phải là 1 cái ghế để ngồi mà là hình ảnh của uy quyền. Tôi sẽ bán cái ngai vàng này cho chú xem, ít nhất cũng được gần 3 tỷ đồng. Phải giá đó mới bán. Chưa bán được thì trưng bày trong nhà kính”.

Đàm chủ trương đa dạng hóa sản phẩm. Ai cần gỗ cây, gỗ thành khí, gỗ tấm, kích cỡ bao nhiêu đến Cao Đàm là có. Ai cần đồ gỗ gia dụng từ loại thấp nhất đến loại sang nhất, đến Cao Đàm cũng có.

Nhóm thứ ba là hàng độc. Ngai vàng là hàng độc. Tấm phản gỗ nguyên khối rộng 4m, dài 8m là hàng độc. Trong nhà kính, Đàm còn trưng bày 1 cây gỗ lũa rất độc đáo. Thời gian và nước sông suối đã bào hết giác của 1 cây gỗ quý và xoi lõi gỗ thành 1 tác phẩm mỹ thuật thiên tạo.

Cây gỗ lũa của Đàm trông giống 1 đạo sĩ, gương mặt quắc thước, từng trải, râu dài đến rốn. Đó là món hàng rất độc. Hàng độc của Đàm không ghi giá bán. Thật ra thì anh không cần bán, chỉ để trưng bày và tạo thương hiệu.

Chuyện đời một đại gia: Thương hiệu gỗ Cao Đàm (Kỳ 3)Ảnh minh họa

Doanh nghiệp của Đàm là công ty cổ phần. Anh chấp nhận các thành viên trong làng thanh niên lập nghiệp đóng cổ phần và làm cổ đông. Tất cả thợ và công nhân trong công ty ai muốn góp cổ phần Đàm cũng chấp nhận.

Anh quản lý công ty theo nguyên tắc vừa chặt vừa thoáng. Anh nói với Kiên và Cường: “Một ông chủ chân chính phải biết đào tạo những người làm thuê chân chính. Khái niệm làm chủ tập thể đã đẻ ra những người làm thuê không chân chính. Họ ăn cắp thời gian, ăn cắp vật tư, coi doanh nghiệp như con bò sữa để họ vắt.

Công ty chúng ta không chấp nhận những người lao động như thế. Mười lao động ở công ty này phải có kỷ luật, có kỹ thuật và có trách nhiệm xây dựng công ty. Ai vi phạm kỷ luật sẽ bị đuổi việc ngay. Muốn người lao động gắn bó lâu dài với công ty thì họ phải được trả lương xứng đáng.

Phía sau mỗi người thợ, mỗi công nhân ở đây có vợ con của họ. Thu nhập của họ phải đủ để nuôi mình và nuôi vợ con. Đó thực chất là chúng ta chia 1 phần tiền lãi công ty cho người lao động.


Nếu ông chủ tham lam không chịu bớt tiền lãi để cải thiện đời sống cho người lao động thì công ty sẽ sụp đổ, vì người lao động bỏ đi hết. Chúng ta sẽ quản lý công ty theo kiểu như vậy. Và sau này, khi thành lập công ty riêng các em cũng nên quản lý như vậy.

Nếu có 1 cuốn sách dạy mua hàng chỗ này, bán chỗ kia, trả lương cho người làm ở mức này thì lợi tức sẽ là x% thì cả nước ai cũng làm chủ doanh nghiệp được hết. Nhưng không có cuốn sách đó. Cách kinh doanh, cách quản lý là do chủ doanh nghiệp nghĩ ra bằng tất cả tâm huyết và trí tuệ của mình”.

Không phải ở Việt Nam mà tuổi trẻ tất cả các nước trên thế giới đều phải lo lập thân lập nghiệp. Bài học lập nghiệp của thanh niên Mỹ ngắn gọn như sau: “Ý tưởng lớn, bắt đầu từ những việc nhỏ và làm ngay”.

Từ khi đào những cái hố đầu tiên, Cao Đàm đã nghĩ tới chuyện sẽ thành lập doanh nghiệp. Mấy tháng làm thuê ở Malaysia đã cho Đàm hiểu thế nào là thân phận của người làm thuê.

Khi lên đây, anh đào hố trồng cây nhưng không phải chỉ để trồng cây mà để sau này thành lập doanh nghiệp. Và công ty gỗ Cao Đàm đã ra đời. Thương hiệu gỗ Cao Đàm cũng bước đầu được hình thành.

Có 1 việc Đàm đã nghĩ trong đầu từ lâu nhưng mãi đến nay sau khi thành lập công ty anh mới làm được. Đó là tài trợ tiền học phí cho các em học sinh nghèo.

Anh làm việc với trường phổ thông cơ sở của địa phương để có danh sách những em học sinh nghèo hay nợ tiền học phí. Có 75 em học sinh trong diện này và Đàm trả toàn bộ học phí cho các em.

Anh cam kết tài trợ học phí cho những em này cho tới khi các em tốt nghiệp THPT. Anh không muốn các em nhỏ phải nằn nì xin bố tiền học phí và bị đuổi đánh như anh ngày xưa.

Thực hiện lời hứa với mẹ. Khi công ty bắt đầu hoạt động ổn định, Đàm chuẩn bị lấy vợ. Đối tượng của Đàm là cô Phương, 1 người bán hàng tạp hóa ở chợ thị trấn.

Nghề nào tướng ấy, Phương có đôi mắt liếc rất nhanh. Bán hàng tạp hóa mắt phải tinh và nhanh. Khách hàng vừa đến, liếc nhanh 1 cái là biết ngay khách thuộc loại người như thế nào. Họ đến để mua hàng hay chỉ là để xem và khảo giá. Thậm chí cũng có người đến giả vờ mua hàng nhưng không mua mà chờ khi cô chủ sơ ý thì ăn cắp.

Phương tuy còn trẻ nhưng đã là 1 người bán hàng thực thụ, thông minh và tinh nhanh. Đàm đang cần 1 người vợ kiêm người bán hàng và kiêm luôn người giữ két bạc của công ty.

Một chiều chủ nhật, Đàm đến cửa hàng tạp hóa của Phương. “Anh muốn mua gì?” “Tôi không mua gì cả. Nhưng tôi muốn mời cô chủ đến chỗ tôi chơi 1 lúc”. “Sao đường đột thế? Tôi có quen biết gì anh đâu”. “Thì trước lạ sau quen, giờ chưa biết thì sau sẽ biết”.

Phương liếc nhanh người đàn ông đối diện và biết ngay đây là 1 người đầy tự tin. Phải là người có quyền và có tiền mới có phong thái tự tin như thế. “Xin cho hỏi anh tên gì?” “Tôi là Cao Đàm”. “Ồ, công ty gỗ Cao Đàm. Em biết rồi. Rất cám ơn lời mời của anh nhưng hôm nay em đang bận bán hàng. Để hôm nào rảnh em sẽ ghé qua thăm công ty của anh”.

Phương đã đổi cách xưng hô và Đàm biết là thể nào người đẹp cũng đến thăm công ty anh.

Đêm hôm đó Phương thấy khó ngủ. Tại sao Cao Đàm lại xăm xăm đến chỗ của mình và mời mình đến thăm công ty. Mình chỉ là một người bán hàng bình thường ở chợ chứ có địa vị gì đâu.

Anh ta có ý gì? Nhưng câu hỏi khó lý giải cứ chập chờn mãi trong đầu Phương khiến giấc ngủ không tới. “Chiều mai mình sẽ đến thăm công ty Cao Đàm. Không. Đừng vội quá như thế. Ba hôm nữa mới tới”. Phương nghĩ thầm như vậy.

(Còn nữa)

Ngọc Tuệ (Người giữ lửa)
Từ khóa:

Mời quý độc giả gửi ý kiến bình luận, phản hồi về vấn đề này.
Bài viết đóng góp, cộng tác cho Tuổi trẻ thủ đô vui lòng gửi về địa chỉ
Email: tuoitrethudoonline@gmail.com | Hotline: 0902 38 8899