Tag

Báo hiếu - đừng đợi sang giàu

Văn hóa 08/04/2016 01:49
aa
TTTĐ - Nghe câu ca dao “Bậu ơi đừng đợi sang giàu/ Mau lo báo hiếu kẻo sau muộn màng”, lòng tôi thắt lại. Chữ hiếu nói thì dễ, làm thì sao khó vậy?

Nghe câu ca dao “Bậu ơi đừng đợi sang giàu/ Mau lo báo hiếu kẻo sau muộn màng”, lòng tôi thắt lại. Chữ hiếu nói thì dễ, làm thì sao khó vậy?

Báo hiếu - đừng đợi sang giàu
Ảnh minh họa

Tôi sinh ra trong gia đình có năm anh em. Tôi là con út, sinh sau đẻ muộn nên được mẹ tôi thương yêu nhất. Lúc tôi bốn tuổi thì bố tôi mất. Suốt những năm tháng tuổi thơ tôi sống với mẹ. Các anh chị thì lúc đó đã trưởng thành, người lập gia đình ra ở riêng, người đi làm xa, thi thoảng mới về thăm mẹ. Những lúc ấy tôi vui lắm. Mẹ tôi thì càng vui hơn.

Bình thường mẹ ăn uống tiết kiệm, có con cá, miếng thịt đều phần hết cho tôi, mẹ chỉ ăn rau dưa tương cà. Khi các anh chị về, mẹ đi mua sắm bao nhiêu đồ ăn thức uống ngon về nấu nướng cả ngày, rồi ngồi nhìn các con, các cháu ăn mắt lấp lánh hạnh phúc. Hết ngày giỗ tết, mẹ tôi lại chất hàng bao tải gạo, đỗ, lạc, rau củ quả lên xe cho con cháu mang đi. “Gọi là có chút quà quê biếu thông gia, bạn bè”, mẹ bảo vậy.

Lúc đó còn quá nhỏ, tôi chẳng suy nghĩ gì. Lớn thêm một chút, tôi đã bắt đầu để ý, thấy mỗi lần các anh chị về, chỉ mang đi là nhiều chứ khi về chả thấy ai cho mẹ đồng quà, tấm bánh nào. Tôi hỏi mẹ, mẹ nhẹ nhàng bảo tôi đừng có trách các anh chị. “Cuộc sống khó khăn, làm để nuôi con đã mệt rồi, chỉ cần con cháu khỏe là mẹ mừng. Mẹ không cần ai cho mẹ cái gì hết”, mẹ nói vậy.

Khi tôi được xã trao phần thưởng cho học sinh nghèo vượt khó là một mảnh vải, tôi kiên quyết không may áo mà tặng mẹ nhân ngày 20/10, mẹ mừng đến rơi nước mắt. Mẹ dắt tôi đi may áo, nhờ tôi chọn kiểu hộ mẹ. Mặc chiếc áo ấy lên, gương mặt mẹ sáng ngời hạnh phúc.

Học hết PTTH, tôi lên Hà Nội, xin đi làm công nhân tại KCN Quang Minh. Đi làm xa nhà, tôi canh cánh một điều là không ai chăm sóc mẹ nên tiền lương của tôi, ngoài việc chi tiêu vào sinh hoạt cá nhân, tôi gửi hết về cho mẹ. Tôi dặn mẹ phải mua thuốc bệnh, thuốc bổ uống, dặn mẹ mua thêm thức ăn ngon bồi dưỡng nhưng những lần về bất ngờ không báo trước tôi vẫn thấy mẹ ăn uống kham khổ, giản tiện, tất cả đều để dành để dụm chờ con cháu về cho. Tôi thương mẹ vô cùng.

Cách đây 8 tháng, khi đang làm việc thì tôi nhận được điện thoại của người làng báo rằng mẹ tôi đau nặng, phải đưa đi cấp cứu. Tôi vội vàng gọi điện cho các anh chị. Mọi người đều nói bận rộn công việc, gấp quá không thu xếp được nên cử tôi về trước xem tình hình ra sao. Tôi về bệnh viện huyện, bác sĩ nói mẹ tôi có khối u trong dạ dầy nhưng sức mẹ tôi quá yếu nên khó phẫu thuật. Tôi đề nghị cho chuyển mẹ tôi lên tuyến trên. Xe cấp cứu đưa ngay đi trong đêm.

Tôi ngồi bên mẹ, nắm lấy bàn tay xương xẩu gân guốc của mẹ, nhìn mái tóc bạc trắng của mẹ mà cố nén những giọt nước mắt đang chực trào ra. Các bác sĩ ở bệnh viện tỉnh cũng nghi ngại khối u của mẹ tôi là ác tính. Tôi vội vàng chuyển mẹ lên bệnh viện K. Lúc này các anh chị tôi mới đến được. Ai nấy khóc lóc mắt mũi đỏ hoe khiến tôi phải nói át đi rằng mẹ không làm sao, chỉ chuyển lên bệnh viện trung ương cho gần con cái.

Những ngày trước và sau khi mẹ phẫu thuật, các anh chị tôi thi thoảng đáo qua, còn lại giao toàn bộ cho tôi, nói tôi là công nhân, công việc không có gì quan trọng, xin nghỉ cũng không ảnh hưởng đến ai. Dù anh chị không nói tôi cũng vẫn cứ nghỉ việc để chăm mẹ nhưng nghe vậy lòng dạ tôi cứ thấy đắng đót. Tôi chăm sóc mẹ không ngại nhưng mẹ vẫn không thoải mái.

Tôi thấy mẹ thở dài khi những người cùng phòng khen tôi chăm chỉ, chịu khó. Tôi đành phải làm mặt vui vẻ, nói rằng các anh chị tôi đều bận công việc và có con nhỏ, mình tôi chưa vướng bận gia đình, công việc cũng chẳng khó khăn quá nên chuyên tâm vào chăm mẹ. Nghe câu ca dao “Bậu ơi đừng đợi sang giàu/ Mau lo báo hiếu kẻo sau muộn màng”, lòng tôi thắt lại. Chữ hiếu nói thì dễ, làm sao khó vậy?

Ngày có kết quả sinh thiết, tôi tưởng chừng như mọi thứ sụp đổ xung quanh mình khi khối u của mẹ có tế bào ác tính. Mẹ đã bị ung thư di căn, không còn sống được bao lâu nữa. Ra khỏi phòng bác sĩ điều trị, tôi đã trốn vào một quán cà phê, ngồi trong góc tối, khóc một mình rất lâu. Quay trở lại phòng bệnh, tôi phải nói dối mẹ là vì về công ty xin nghỉ không lương, phóng vội, bụi bay vào mắt nên dụi nhiều, mắt bị sưng. Tôi gọi điện thông báo cho các anh chị, đề nghị cả gia đình họp bàn về việc sẽ chữa trị cho mẹ thế nào.

“Bán đất ở quê đi thôi chứ anh em mình làm gì có nhiều tiền một lúc thế”, các anh chị tôi bảo. Anh cả tôi đứng ra lo việc này. Vài ngày sau anh trở lên, đưa tiền cho tôi, bảo: “Cố gắng xin nghỉ việc, chăm sóc cho mẹ để anh chị yên tâm làm việc, sau này, anh chị sẽ tìm chỗ tốt hơn xin cho em. Không phải anh chị không thương mẹ nhưng các cháu cũng phải có người chăm nom, rồi cũng phải có tiền ăn học nữa. Anh chị chỉ cần nghỉ một buổi là mọi việc sẽ rối tung lên hết cả. Tiền đây, em đừng tiếc để chi tiêu...”. Tôi muốn khóc một lần nữa, song tôi kìm lại được. Tôi cầm lấy những cọc tiền và yêu cầu, những ngày mẹ còn ở bệnh viện, mỗi người phải thay phiên nhau qua thăm mẹ hàng ngày để mẹ vui lòng.

Mấy tháng mẹ đi lại từ quê lên bệnh viện xạ trị, các anh chị tôi đều qua thăm, lại cho người lái xe đưa đón. Mẹ tôi rất nhớ các cháu, muốn gặp mấy đứa cháu nội ngoại để chuyện trò cho vui nhưng các anh chị đều gạt đi. Tôi phải nói mãi, mấy đứa cháu mới được đến bệnh viện thăm bà. Nhìn thấy bà gầy guộc nhăn nheo, trùm khăn kín đầu vì tóc rụng hết, hốc hác mòn mỏi, những đứa cháu đều ngần ngại, không dám chạy lại gần, không ríu rít ôm ấp như xưa, tôi quay mặt đi. Tôi không trách các anh chị, tôi cũng không trách các cháu. Dù là máu mủ ruột già nhưng lâu ngày không gặp nhau cũng không thấy gần gũi, tình cảm. Đêm hôm ấy, mẹ nằng nặc đòi về nhà. Linh cảm thấy có điều không ổn, tôi vội vàng gọi xe đưa mẹ về quê và thông báo với các anh chị dù bận đến đâu cũng phải về gấp.

Mẹ tôi nhẹ nhàng ra đi trong vòng tay con cháu. Đám tang mẹ, tôi ngồi nghe tiếng các anh chị tôi khóc mẹ. Trong lòng tôi hoàn toàn thanh thản vì tôi đã làm hết những việc có thể làm cho mẹ. Giá như các anh chị tôi cũng như tôi, lúc mẹ sống chăm sóc mẹ thật tốt, ở bên mẹ, yêu thương mẹ thì đến lúc mẹ mất đi không còn gì phải day dứt, hối hận vì chưa báo hiếu được cho mẹ nữa.

(Ghi theo lời kể của Đào Ngọc Dung, công nhân KCN Quang Minh, Hà Nội)

Cẩm Tú

Đọc thêm

Đánh thức “rồng bay” trong kỷ nguyên văn hóa sáng tạo Văn hóa

Đánh thức “rồng bay” trong kỷ nguyên văn hóa sáng tạo

TTTĐ - Nghị quyết số 80-NQ/TW ngày 7/1/2026 của Bộ Chính trị về Phát triển văn hóa Việt Nam đánh dấu một bước chuyển quan trọng trong tư duy chiến lược: Văn hóa không chỉ là nền tảng tinh thần của xã hội, mà còn là nguồn lực nội sinh, là sức mạnh mềm quyết định vị thế quốc gia trong kỷ nguyên hội nhập và sáng tạo toàn cầu. Trong dòng chảy ấy, Hà Nội - mảnh đất nghìn năm văn hiến đang đứng trước một sứ mệnh lớn lao vừa giữ gìn di sản vừa phải tiên phong nâng tầm văn hóa, để từ đó khơi dậy khát vọng phát triển, hiện thực hóa hình tượng “rồng bay” trong thời đại mới.
"Cạm bẫy tình" - cuộc đối thoại giữa lý trí và cảm xúc Văn học

"Cạm bẫy tình" - cuộc đối thoại giữa lý trí và cảm xúc

TTTĐ - “Cạm bẫy tình” của Ngọc Lê Ninh là một thi phẩm mang màu sắc trào lộng nhưng ẩn chứa nhiều suy tư về tâm thế con người trước tình yêu. Bài thơ giống như một cuộc đối thoại giữa lý trí và cảm xúc. Lý trí nhắc nhở phải tỉnh táo, còn cảm xúc thì vẫn âm thầm thừa nhận vẻ đẹp, sự huyền bí và quyền năng của tình yêu.
Dâng hương khai xuân theo nghi thức cung đình tại Hoàng thành Thăng Long Văn hóa

Dâng hương khai xuân theo nghi thức cung đình tại Hoàng thành Thăng Long

TTTĐ - Sáng 25/2 (tức mùng 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ), tại khu vực Điện Kính Thiên thuộc Hoàng thành Thăng Long, Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội tổ chức trang trọng Lễ dâng hương khai xuân Bính Ngọ 2026 theo nghi thức cung đình truyền thống.
Văn hóa là nền tảng - Sáng tạo là động lực: Hà Nội tạo xung lực phát triển mới Văn hóa

Văn hóa là nền tảng - Sáng tạo là động lực: Hà Nội tạo xung lực phát triển mới

TTTĐ - Chương trình hành động thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW ngày 7/1/2026 của Bộ Chính trị được Thành ủy Hà Nội cụ thể hóa với tinh thần “Văn hóa là nền tảng - Sáng tạo là động lực - Hội nhập nâng tầm vị thế”. Trên cơ sở phát huy chiều sâu nghìn năm văn hiến, Hà Nội xác lập định hướng phát triển văn hóa toàn diện, gắn bảo tồn với đổi mới sáng tạo, thúc đẩy công nghiệp văn hóa, xây dựng con người Thủ đô thanh lịch, văn minh và nâng cao sức cạnh tranh, sức hấp dẫn của thành phố trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng.
Xã Dương Hòa quyết tâm sớm đưa các nghị quyết của Bộ Chính trị vào cuộc sống Văn hóa

Xã Dương Hòa quyết tâm sớm đưa các nghị quyết của Bộ Chính trị vào cuộc sống

TTTĐ - Đồng chí Phùng Bá Nhân, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND xã Dương Hòa (Hà Nội) nhấn mạnh, quán triệt chỉ đạo và chương trình hành động của Trung ương và thành phố, địa phương sẽ cụ thể hóa thành các nhiệm vụ cụ thể, chi tiết để triển khai thực hiện Nghị quyết số 79-NQ/TW về phát triển kinh tế Nhà nước và Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam của Bộ Chính trị tại địa bàn, phấn đấu đạt và vượt các mục tiêu thành phố đề ra.
Để lễ hội là mùa vui náo nức... Văn hóa

Để lễ hội là mùa vui náo nức...

TTTĐ - Khi bụi mưa rắc xuống khắp phố phường, làng mạc; khi xuân đến mở ra những hy vọng mới, Hà Nội bước vào mùa lễ hội - mùa của tâm linh, cộng đồng và những giá trị văn hóa được tiếp nối qua bao thế hệ. Năm nay, trong bối cảnh tổ chức chính quyền hai cấp lần đầu được triển khai, chính quyền và người dân Thủ đô càng chủ động hơn trong việc chuẩn bị để mỗi lễ hội thực sự là một mùa vui náo nức, văn minh và an toàn.
Phát huy tiềm năng, giá trị văn hóa, xây dựng Hoài Đức giàu đẹp, văn minh Văn hóa

Phát huy tiềm năng, giá trị văn hóa, xây dựng Hoài Đức giàu đẹp, văn minh

TTTĐ - Đồng chí Nguyễn Thanh Bình, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND xã Hoài Đức (Hà Nội) đánh giá, Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam của Bộ Chính trị là cơ hội to lớn để thành phố và xã khai thác, phát huy tiềm năng, giá trị của văn hóa, di sản nhằm xây dựng quê hương Hoài Đức ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Những vấn đề mới, cốt lõi trong Nghị quyết 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam Văn hóa

Những vấn đề mới, cốt lõi trong Nghị quyết 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam

TTTĐ - Sáng 25/2, tại Hội nghị quán triệt và triển khai các Nghị quyết của Bộ Chính trị, đồng chí Trịnh Văn Quyết - Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương đã trình bày Chuyên đề “Những vấn đề mới, cốt lõi trong Nghị quyết 80-NQ/TW ngày 7/1/2026 của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam”. Với 4 nội dung bao quát, cụ thể, đi vào thực chất, đây thực sự là "kim chỉ Nam" cho việc triển khai thực hiện Nghị quyết trong thời gian tới.
“Rực sáng di sản triều Trần - Rạng rỡ chào kỷ nguyên mới” Văn hóa

“Rực sáng di sản triều Trần - Rạng rỡ chào kỷ nguyên mới”

TTTĐ - Năm 2026, Lễ hội đền Trần (Long Hưng, Hưng Yên) được tổ chức với quy mô cấp tỉnh trong 5 ngày (từ ngày 1 - 5/3, tức 13 - 17 tháng Giêng). Đây không chỉ là sự kiện văn hóa - tâm linh quan trọng mà còn là dịp để khẳng định giá trị lịch sử vùng đất Long Hưng - nơi gắn với cội nguồn vương triều Trần.
Lắng nghe họa sĩ Trần Đại Thắng "Tôi kể - Tất cả đều từ sách" Nghệ thuật

Lắng nghe họa sĩ Trần Đại Thắng "Tôi kể - Tất cả đều từ sách"

TTTĐ - Sáng 26/2, tại Flow Haus, tầng 1 - Golden Palace, 54 Lê Văn Lương, Hà Nội, Đông A Books sẽ tổ chức buổi gặp gỡ và ký lưu niệm với họa sĩ Trần Đại Thắng nhân dịp ra mắt "Tôi kể - Tất cả đều từ sách".
Xem thêm