Tag

Một trận nhớ đời

Người Hà Nội 08/12/2025 10:33
aa
TTTĐ - Năm ấy, 1972, sau khi địch chiếm thị xã và thành cổ Quảng Trị đêm 16/9, quân ta phải rút sang bờ bắc Thạch Hãn và thực sự khi đó ta chỉ còn số quân rất có hạn chốt giữ bên này sông.
Nhà báo Phùng Huy Thịnh và bài thơ "Tâm sự tiểu đội chốt biên cương" năm 1979 Ấm áp, xúc động lễ kỷ niệm "Nửa thế kỷ xếp bút nghiên ra trận" Chúng tôi đã sống những năm tháng cực kỳ xứng đáng!
Một trận nhớ đời
Nhà báo Phùng Huy Thịnh, Chủ tịch Hội Sinh viên chiến sĩ 6971 trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia Hà Nội

Tiểu đoàn hỏa lực 14 Sư đoàn 325 của chúng tôi khi ấy phải triển khai 3 đài quan sát dọc sông để yểm trợ các trung đoàn bộ binh của sư đoàn vốn quân số lúc đó bị thiếu nghiêm trọng.

Tôi và Nguyễn Văn Cường, cùng là trinh sát viên và Nguyễn Văn Khanh, thông tin viên 2W vốn cùng là sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội nhập ngũ chung một ngày, triển khai đài trên mỏm đất cao rìa sông làng Xuân An, đối diện chợ Sải bờ Nam. Khanh, còn được chúng tôi gọi là Khanh “con”vì bé tẹo, mỗi lần di chuyển, nhìn khanh đeo chiếc máy 2W nặng 20kg lệch hết cả người mà thương!

Làng Xuân An khi ấy cây cối còn xanh, cánh lính bộ binh và trinh sát pháo chúng tôi đào bới gần 2km hào quanh làng, nối 6 hầm bộ binh và đài quan sát của chúng tôi với mức sâu ngập đầu và rộng tới 60cm để phục vụ công việc chốt giữ đảm bảo cố thủ vững chắc!

Một trận nhớ đời

Sau trận đổ bộ bờ bắc không thành của lữ đoàn Thủy quân lục chiến Việt Nam Cộng hòa giữa tháng 10, bị pháo cối 120mm của chúng tôi cùng bộ binh Trung đoàn 95 tiêu diệt hoàn toàn một tiểu đoàn tại làng Nhan Biều, thì địch luôn dùng các loại pháo, từ 175mm, 155mm, 105mm và cối 81mm bắn ác liệt vào các khu vực có quân ta. Vì thế, hầm của chúng tôi được thiết kế vững chắc đến mức hai quả pháo nổ trúng nóc hầm một lúc cũng không hề hấn gì!

Vào một chiều cuối tháng 10/1972, khi chúng tôi vừa ăn trưa xong, tôi lên hầm quan sát bờ Nam thì nghe “ríu…” rồi “ùng”, một trái pháo 155mm nổ ngay phía sau đầu. Tôi ngoái đầu thì thấy quả đạn pháo chơm (loại đạn nổ trên không cách mặt đất từ 50m - 70m) nổ giữa làng Xuân An, khói cuồn cuộn trên phía sau đầu. Tôi hô “Xuống hầm ngay! Nó bắn pháo chơm đấy!” và lập tức cùng Cường, Khanh rút xuống hầm trú ẩn sâu gần 4m và nóc hầm cũng dày tới 4m.

Chỉ 30 giây sau, pháo 155mm của địch bắt đầu giã cấp tập vào làng và rõ ràng đài quan sát của chúng tôi là mục tiêu ưu tiên của trận pháo chơm kéo dài chừng 10 phút! (cũng phải nói thêm là trong các trận chiến tương tự, cả ta và địch đều ưu tiên tiêu diệt “mắt pháo” trước vì trinh sát pháo cực kì nguy hiểm khi gọi pháo chi viện cho bộ binh bất cứ khi nào!).

Một trận nhớ đời

Chúng bắn loại pháo chơm nhằm gây sát thương cho quân ta nếu đang lộ thiên, kể cả đang di chuyển dưới giao thông hào. Vì thế sau 10 phút pháo chơm, địch mới tập trung bắn pháo nổ để tàn phá khu vực phòng thủ của chúng tôi. Tôi nghe xen trong tiếng nổ của đạn 155mm còn có cả đạn 105mm, như vậy có nghĩa là chúng quyết “thịt” làng Xuân An của chúng tôi rồi! Tuy nhiên, đã quen với những trận pháo bầy, chúng tôi ban đầu còn cười nhạo: “Thách chúng mày làm gì được bọn ông đấy!” nhưng lần này bọn chúng đánh khá dai. Phải gần nừa tiếng mà đạn pháo vẫn gầm thét, bọn tôi bắt đầu hoảng.

Khanh mở máy thông tin báo cáo về sở chỉ huy: “Báo cáo Tiểu đoàn trưởng, Xuân An bị pháo kích nửa tiếng liền rồi, xin chỉ thị của tiểu đoàn!”. Lập tức chúng tôi nghe loa ngoài của máy, tiếng Tiểu đoàn trưởng Thuận: “Trú ẩn an toàn! Chờ lệnh! Khi ngớt pháo phải quan sát ngay đề phòng địch đổ bộ!”. “Rõ!”, Khanh đáp và nhìn tôi, lúc ấy là tổ trưởng đài. Tôi bảo: “Ta chấp hành thôi, nó nổ dữ quá, chưa lên quan sát được!”.

Tôi vừa nói dứt lời thì “ríu… uỵch”, một quả nổ chậm có vẻ sát hầm chúng tôi khoan mạnh khiến hầm chao đảo. Tôi thét “Pháo khoan rồi!” và 3 anh em ngồi sát vào nhau, căng thẳng lắng nghe. “Ríu… uỵch” liên tiếp, hẳn là chúng muốn xơi sạch bọn tôi trong các hầm cố thủ đây, bởi không còn nghe tiếng nổ nữa mà chỉ ríu uỵch, ríu uỵch liên hồi. Là lính pháo, chúng tôi biết uy lực khủng khiếp của các loại đạn khoan. Loại này nổ chậm, xuyên qua các nóc hầm hễ gặp khoảng không trong hầm mới nổ.

Một trận nhớ đời

Vì vậy, chúng tôi bắt đầu hãi! Cường gào giọng Nghệ An: “Chúng mày ơi khéo đi chuyển ni chứ!”. Tôi thét: “Không nghĩ bậy! Cò ỉa miệng chai, nóc hầm dày, trúng chưa chắc đã xuyên nổi!”. Khanh “con” thì rên: “Mẹ nó, tao nghe tiếng rít khủng khiếp quá!”. Tôi động viên các bạn: “Từ đầu đến giờ đạn khoan nó đã trúng hầm quân ta bao giờ đâu! Kệ mẹ chúng nó!”. Miệng nói cứng nhưng trong lòng tôi cũng đã thấy chờn! 3 anh em tôi ban đầu ngồi sát nhau, được mươi phút thì ôm lấy nhau thì thầm: “Nếu trúng, ta cùng chia nhau!”. Lúc ấy, do chịu đựng căng thẳng quá mức, quần áo chúng tôi cũng ướt đầm đìa vì mồ hôi…

Chừng nửa tiếng sau, tiếng rít thưa dần rồi im. Tai chúng tôi ù đi, tôi chậm rãi bò lên hầm đài quan sát, thì cha mẹ ôi, ngoài hầm đài chúng tôi, toàn bộ làng Xuân An đã bị san phẳng, chỉ vài ba cây mít cổ thụ trụi lá cành và bị cưa cụt ngang thân, toàn bộ giao thông hào bị san phẳng! Mùi thuốc đạn tràn ngập không gian.

Cùng lúc ấy, mấy lính bộ binh Trung đoàn 95 cũng lóp ngóp bò lên. Thấy tôi, một cậu gào lên: “Sợ các bố trinh sát pháo quá! Các bố làm chúng tôi vạ lây đấy! Giờ đào lại giao thông hào thì ốm cả tháng rồi!”. Tôi cười mếu đáp: “Ông chửi bọn thủy quân lục chiến ấy! Lũ ấy đến là lắm đạn! các bố mà nhiều đạn như chúng mày thì chúng mày chết với bố!...”.

Một trận nhớ đời

Cũng may, hôm ấy, chúng chỉ bắn tàn sát và tiêu hao chứ không đổ bộ sau đó vì sông đoạn này rộng hơn trăm mét, bơi xuồng sang hẳn chúng không dám!

Tối ấy, chúng tôi được lệnh dời Xuân An về sở chỉ huy nhận lệnh mới vì đài quan sát đã lộ, không thể tiếp tục dùng lại được nữa! Chúng tôi chia tay cánh bộ binh lúc hoàng hôn bởi địa hình không cho phép đi lại khi bọn thủy quân lục chiến bên An Tiêm quan sát bờ bên này rất rõ vì làng Xuân An đã thành một mặt bằng!

Đó là một trong những trận chịu pháo địch mà suốt đời tôi không thể nào quên, bởi mức ác liệt ngoài sức tưởng tượng và ngoài sức chịu đựng của người lính trinh sát dày dạn trận mạc như tôi.

Quảng Trị, nơi ấy chúng tôi đã chiến đấu nhiều trận không cân sức như vậy. May thay, cả 3 chúng tôi đều còn sống trở về, còn tiếp tục chiến đấu nhiều chiến dịch cho đến ngày thắng lợi hoàn toàn.

Nhà báo Phùng Huy Thịnh, Chủ tịch Hội Sinh viên chiến sĩ 6971 trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia Hà Nội

Đọc thêm

“Pháo đài văn hóa” của khối đại đoàn kết toàn dân tộc Người Hà Nội

“Pháo đài văn hóa” của khối đại đoàn kết toàn dân tộc

TTTĐ - Từ mỗi mái nhà ấm áp nghĩa tình, mỗi con ngõ nhỏ rộn tiếng cười đến những khu dân cư đoàn kết, văn minh - Mặt trận Tổ quốc ở cơ sở đang ngày ngày bồi đắp và lan tỏa sức mạnh mềm của dân tộc Việt Nam thông qua việc gìn giữ, phát huy giá trị văn hóa truyền thống trong đời sống cộng đồng. Những “pháo đài văn hóa” nơi cơ sở không chỉ là chỗ dựa tinh thần của Nhân dân, mà còn là nguồn lực nội sinh nuôi dưỡng khối đại đoàn kết toàn dân tộc, góp phần làm rạng rỡ bản sắc Thăng Long - Hà Nội và tô đẹp thêm bức tranh văn hóa Việt Nam trong thời kỳ phát triển mới.
Khi giấy dó được “đánh thức” bởi những người trẻ… Người Hà Nội

Khi giấy dó được “đánh thức” bởi những người trẻ…

TTTĐ - Trong hai ngày 13 - 14/12, tại Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật (22 Hàng Buồm, Hà Nội), ngày hội trải nghiệm văn hóa “Từ dó mà ra” do nhóm sinh viên Học viện Ngoại giao tổ chức đã mang đến cho công chúng, đặc biệt là giới trẻ, cơ hội tiếp cận gần gũi với giấy dó - chất liệu thủ công truyền thống gắn bó lâu đời với văn hóa Việt.
Người dệt thời gian trên tà áo dài Việt Người Hà Nội

Người dệt thời gian trên tà áo dài Việt

TTTĐ - Giữa nhịp sống hối hả của thời hiện đại hóa, khi những giá trị truyền thống nhiều lúc bị lấn át bởi xu hướng mới, vẫn có những con người lặng lẽ giữ nghề, giữ hồn văn hóa dân tộc bằng sự bền bỉ và tận hiến hiếm có.
Văn nghệ sĩ Thủ đô gieo hạt cho “cánh đồng” văn hóa Hà Nội Người Hà Nội

Văn nghệ sĩ Thủ đô gieo hạt cho “cánh đồng” văn hóa Hà Nội

TTTĐ - Trong dòng chảy văn hiến ngàn năm của Thăng Long - Hà Nội, văn học nghệ thuật luôn là nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa di sản và đời sống. Với trái tim yêu Hà Nội, bằng tài năng và tâm huyết của mình, họ đang từng ngày góp phần gìn giữ, bồi đắp và lan tỏa những giá trị tốt đẹp, làm rạng rỡ thêm hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh trong thời kỳ hội nhập và phát triển.
Đoàn kết, xây dựng văn minh đô thị qua từng nếp ứng xử Người Hà Nội

Đoàn kết, xây dựng văn minh đô thị qua từng nếp ứng xử

TTTĐ - Phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân, nhiều năm qua, thành phố Hà Nội triển khai đồng bộ phong trào “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa” gắn với xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh. Thông qua vai trò nòng cốt của Mặt trận Tổ quốc và các tổ chức thành viên, phong trào không chỉ góp phần nâng cao ý thức ứng xử nơi công cộng mà còn tạo môi trường sống an toàn, lành mạnh tại từng khu dân cư.
Báo Tuổi trẻ Thủ đô: Vững vàng ngòi bút, bền bỉ trách nhiệm xã hội Người Hà Nội

Báo Tuổi trẻ Thủ đô: Vững vàng ngòi bút, bền bỉ trách nhiệm xã hội

TTTĐ - Năm 2025, trải qua nhiều giai đoạn phát triển, ở vào “độ chín” về tuổi đời và tuổi nghề, Báo Tuổi trẻ Thủ đô ngày càng cho thấy sự trưởng thành cả trong công tác chuyên môn lẫn lan tỏa nghĩa tình Hà Nội bằng các hoạt động an sinh xã hội thiết thực, nhân văn; góp phần kết nối cộng đồng và bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, nghĩa tình trong đời sống hôm nay.
Để những chuyến đi được an toàn dịp cuối năm... Giao thông

Để những chuyến đi được an toàn dịp cuối năm...

TTTĐ - Dịp cuối năm, nhu cầu đi lại gia tăng, nâng cao ý thức khi tham gia giao thông chính là để đảm bảo an toàn cho bản thân và mọi người, cho những chuyến đi được "đi đến nơi, về đến chốn".
Người đặc biệt đứng sau tổ hợp sáng tạo nổi tiếng Đoài Creative Người Hà Nội

Người đặc biệt đứng sau tổ hợp sáng tạo nổi tiếng Đoài Creative

TTTĐ - Không xuất phát từ ý định làm du lịch, cũng không đến Đường Lâm với một bản vẽ sẵn trong tay, nhà thiết kế Khuất Văn Thắng chọn ở lại làng cổ này từ một cơ duyên rất tình cờ. Sau hơn 16 năm gắn bó, Đoài Creative ra đời như một “đứa con tinh thần”, được xây dựng trên nền tảng văn hóa, kiến trúc truyền thống và đời sống cộng đồng của chính người dân địa phương nơi đây.
Nơi lưu giữ ký ức vàng son nghề nhiếp ảnh Người Hà Nội

Nơi lưu giữ ký ức vàng son nghề nhiếp ảnh

TTTĐ - Bảo tàng Nhiếp ảnh Lai Xá (phường Tây Tựu, Hà Nội) là nơi lưu giữ và trưng bày nhiều hiện vật, tư liệu về một làng nghề độc đáo - nghề nhiếp ảnh. Chính nghề này từng mang lại sự sung túc, trù phú cho người dân làng Lai Xá, đưa danh tiếng của những người thợ ảnh nơi đây trứ danh khắp cả nước.
Cho những mùa Giáng sinh thêm an lành, ấm áp... Người Hà Nội

Cho những mùa Giáng sinh thêm an lành, ấm áp...

TTTĐ - Những ngày cuối năm, không chỉ riêng tại các nhà thờ, nơi ở của đồng bào công giáo mà khắp phố phường Hà Nội ngập tràn không khí Giáng sinh. Tiếng nhạc vang lên rộn rã, những cây thông xanh mướt lấp lánh ngôi sao và những món đồ trang trí, những bông tuyết trắng muốt và những con tuần lộc ngộ nghĩnh thu hút ánh mắt, bước chân người qua. Một mùa Giáng sinh lại đến mang theo thông điệp về sự gắn bó, sẻ chia, trong ngày hội chung của người Hà Nội.
Xem thêm